‘Cậu bé hôn mẹ trên chiếc xe chở đầy ve chai’ gây bão mạng: Không nhà, hàng đêm theo mẹ ngủ đường

Sài Gòn tờ mờ sáng. Giờ này, chỉ còn vài bác công nhân làm khuya về muộn, hàng cháo lòng mở cửa thơm phức,… hai mẹ con Thịnh phải vội vội vàng vàng thức dậy, để kịp giờ học và để trả lại hè phố cho người ta. 

Cứ thế, hơn một năm nay, khi màn đêm buông xuống, mẹ con Thịnh lại ra góc đường Bùi Thị Xuân (Q.1, TP.HCM) nghỉ chân. Cuộc sống không nhà, không cửa, chỉ có bầu trời và bóng đêm lặng lẽ trôi qua, ngày qua ngày ôm ấp chở che cho hai mẹ con. Có lạnh lẽo, có buồn tủi, có cô đơn có sự vất vả không lời diễn tả nhưng vẫn không thể dập tắt được sức mạnh từ bên trong của 2 mẹ con Thịnh.

Người mẹ “giả nam” cùng con đi nhặt ve chai, ngủ lề đường đêm đêm

Đêm 25/9, tài khoản facebook Duy Lê đã chia sẻ bức ảnh “Trung thu của con”, ghi lại khoảnh khắc hai mẹ con nghèo khó vẫn tất tả nhặt ve chai trong đêm Trung thu. Và niềm vui nhỏ bắt đầu khi đứa con vòng tay sau cổ mẹ, đặt lên má một nụ hôn.

Câu chuyện ấm áp nhanh chóng nhận nhiều sự quan tâm từ cộng đồng mạng. Bạn Duy Lê kể rằng: “Đó là khoảnh khắc bạn vô tình chụp trên đường Cao Thắng, Q.10. Qua hỏi thăm thì hai mẹ con chị không có nhà, đêm đêm vẫn ngủ ở lề đường…”.

 Bức ảnh “Trung thu của con” đã ghi lại khoảnh khắc đứa con vòng tay sau cổ mẹ, đặt lên má một nụ hôn ấm áp.

Có lẽ một điều đặc biệt làm níu mắt người xem khi lần đầu tiên nhìn vào bức ảnh cũng ngộ nhận rằng hai cha con, cho đến khi biết được sự thật…

Bùi Thị Xuân (Q.1) chia sẻ, trong một ngày Sài Gòn mưa lất phất, với tiết trời còn se lạnh cậu tĩnh lặng và ngắm nhìn hai mẹ con cậu bé nằm tròn vo trong chiếc mền mỏng mới thấu được hết cực khổ của một kiếp người với cuộc sống mưu sinh bộn bề lo toan.

Nhìn cả hai mẹ con Thịnh đã có những giấc ngủ ngon và hạnh phúc. Khi trời hửng sáng, họ lại gói ghém đồ đạc, người mẹ vội tắm rửa, chăm bữa sáng, rồi thay bộ đồ cho con tới trường.

Thịnh chỉ có mẹ, trên chiếc xe cót két, đôi giường nằm là nơi góc đường, mảnh chiếu đắp là tấm bìa các tông, và người bạn thân là con thú nhồi bông đã nhuộm màu đất.

Chị Hương có 2 đứa con trai, Thịnh (4 tuổi) là anh trai lớn. Hằng ngày, cậu bé vẫn theo mẹ đi nhặt ve chai. Còn riêng đứa em nhỏ, chị buộc lòng gửi lại cho một người thân chăm sóc.

“Hơn năm nay rồi, cứ 2h sáng chị lại đèo con ra đây ngủ à. Thịnh thương chị lắm! Ngủ đâu cũng được cả, hổng bao giờ đòi hỏi, nên đặt lưng xuống mỏi quá là ngủ cái lèo…” – chị Hương kể.

Từ khi mẹ con dắt nhau lên Sài Gòn, chị Hương đã lặn lội đi khắp thành phố nhặt ve chai. Thu nhập chẳng đáng là bao, hai mẹ con đành ngủ lề đường, nhưng chị vẫn chắt chiu cho con được đến trường.

“Ngủ riết rồi quen nên hông có mệt gì đâu! Đêm nào về muộn quá hoặc trời mưa, Thịnh còn ngủ luôn trên cái cổ xe đạp của chị, tới 2h sáng nó mới được xuống đất.”

2 giờ sáng mẹ Thịnh tới góc đường để ngã lưng, 6h sáng lại phải thức dậy để mưu sinh. Rồi chiếc xe tòn ten chở đống chai nhựa cao quá đầu, mẹ Thịnh không chống chân tới, Thịnh tuy nhỏ nhưng đã ra sức đẩy phụ mẹ. Cứ thế, con nằm trên đống giấy, mẹ ngồi yên sau, đẩy từng bước, từng bước.

Chị Hương cắt đầu tóc húi cao, mặc chiếc quần rộng, áo thùng thình, đội nón lưỡi trai rác mũi,… Nhìn bề ngoài, ban đầu ai cũng nhầm lẫn chị là cha Thịnh. Thế nhưng, bằng cách đó, chị Hương lại có thể cải trang để bảo vệ đứa con vào mỗi đêm. Bởi chị biết rằng đứa con bé bỏng của chị đã chịu nhiều thiệt thòi khi nó sinh ra không có cha, không có sự chở che, vỗ về của người cha. Vậy nên chị đã cát tóc, mặc đồ rộng để có thê vừa làm cha, vừa làm mẹ của Thịnh.

Cuộc sống mỗi người một hoàn cảnh, mỗi chúng ta khi tồn tại nơi đây chính là một thước phim có lúc êm ả, có lúc lên kịch tính, có lúc gập ghềnh trắc trở nhưng ai cũng còn đang cố gắng, cố gắng vì chính mình, cố gắng vì gia đình và cố gắng vì người khác.

Tâm Tuệ (TH)

Mời bạn xem video: