Cuộc sống ở Mỹ Qua lời tâm sự của một Số người Việt

Với hi vọng được chia sẻ những cảm nhận của chính bản thân mình đến tất cả mọi người về cuộc sống ở Mỹ hiện nay.

Đầu tiên, dù ở tại Việt Nam bạn đã có những chứng nhận về trình độ học vấn như thế nào đi chăng nữa, nhưng khi bắt đầu định cư tại Mỹ thì tất cả mọi thứ gần như bắt đầu lại từ con số không. Tìm việc làm ở Mỹ với tiêu chí phù hợp với bằng cấp đã học ở Việt Nam gần như là một chuyện bất khả thi, vì vậy, ngay từ những bước chân đầu tiên đặt lên lãnh thổ Hoa Kỳ, bạn phải chuẩn bị tinh thần cho việc phải trở thành thành phần lao động tay chân.

Thứ hai, Cuộc sống thực của người Việt ở Mỹ hiện nay, nhất là những đối tượng thuộc thành phần lao động thì vô cùng vất vả. Tất nhiên, ở Mỹ – vốn là một đất nước đề cao hai chữ Tự Do thì không có bất kỳ một ai ép buộc người lao động phải làm nhiều giờ cả, thế nhưng hầu hết người Việt sống ở Mỹ đều vì cuộc sống và vì muốn đạt được nhiều hơn những giá trị vật chất nên phải làm việc thực sự cật lực. Cùng với mức vật giá của các loại thực phẩm mà người Việt ở Mỹ ưa chuộng cũng không hề thấp thì với mức lương khiêm tốn đến từ những công việc lao động tay chân, người Việt ở Mỹ sống ra sao nếu không biết chi tiêu hết sức tiết kiệm? Và theo như tôi biết, rất rất nhiều người không hề dám nghĩ đến việc bỏ tiền ra để mua bảo hiểm y tế.

Thứ ba, bảo hiểm ở Mỹ không hề rẻ. Và chính vì điều đó mà nhiều người Việt ở Mỹ không đủ điều kiện để mua, từ đó dẫn đến những cảnh đau lòng. Chẳng may họ mắc bệnh, đi đến phòng khám và dù bác sĩ không chữa được bệnh, họ vẫn phải mất một số tiền không nhỏ. Ở Hoa Kỳ, chi phí điều trị các loại bệnh thường gặp đã vô cùng đắt đỏ chứ đừng nói đến những ca phẫu thuật đôi khi người ta phải trả cả đời cũng chưa hết viện phí. Vì lý do này mà tôi đã từng chứng kiến một người dù mang bệnh trong người nhưng điều kiện kinh tế eo hẹp nên cố gắng chịu đựng để rồi cuối cùng là tử vong. Đời sống ở Mỹ của người Việt đôi khi chẳng đẹp như những gì người ta hay mơ hồi còn ở Việt Nam.

Hầu hết những người Việt ở Mỹ mà tôi biết ai cũng phải làm việc nhiều giờ trong ngày, thời gian để chăm sóc cho bản thân, gia đình và con cái chỉ còn ít ỏi. Những cơn đau, mỏi lúc hết ca về đến nhà khiến họ đôi lúc còn chẳng màng đến bữa cơm gia đình.

Cuộc sống của người Việt tại Mỹ hiện nay có tốt không? Dĩ nhiên là…tùy người. Tôi nghĩ vậy. Như hoàn cảnh của tôi và nhiều người khác nữa khi bắt đầu định cư Mỹ, đồ ăn nấu một lần cho 2-3 ngày, ăn thì chẳng bao giờ đúng bữa. Bữa sáng ăn trên xe, bữa trưa ở chỗ làm, bữa tối tôi bỏ bữa là nhiều vì mệt mỏi. Có lẽ nhiều người khi đọc đến đây sẽ nghĩ rằng: ‘’ Người Việt ở Mỹ sống khổ như vậy, vì sao không trở về định cư ở quê hương?’’

Đúng vậy, vì sao không về Việt Nam? Vì sao ư? Nhiều cái vì sao lắm.

Khi có ý định định cư tại Mỹ thì tôi đã phải tìm mọi cách đi cho bằng được, bây giờ quay về thì mặc cảm xấu hổ, còn tương lai của con cái, khả năng kinh tế không cho phép, vả lại, sinh sống ở đâu người ta cũng có những nỗi khổ riêng, người Việt định cư tại Mỹ như tôi tuy rằng khó khổ, nhưng vẫn nhìn thấy được những cơ hội sáng để hiện thực hóa ‘’Giấc Mơ Mỹ’’ của mình. Định cư Mỹ, là đã bắt đầu lại từ đầu. Nếu về Việt Nam bây giờ, tất cả mọi thứ lại lặp lại một vòng xoay nữa.

Riêng bản thân tôi thì, mình đã quá hèn mọn, không làm được gì cho dân tộc thôi thì hy sinh chút sức mọn này cho gia đình. Chỉ mong những người thân trong gia đình tôi nói riêng và những người ở Việt Nam có thân nhân ở nước ngoài nói chung thực sự hiểu được giá trị của đồng tiền mồ hôi nước mắt mà người con tha hương gửi về.

Dù sao đi nữa, người Việt chúng ta luôn có những đức tính tốt như : cần cù, chăm chỉ, biết tiết kiệm…vv…vv và theo tôi thấy, những ưu điểm đó đã được người Việt ở Mỹ phát huy 100%. Đa số người Việt tại Mỹ mà tôi biết sau khi định cư Mỹ khoảng 2-3 năm thì cuộc sống của họ cũng đã nhẹ nhàng hơn. Một số người còn tìm mua nhà ở Mỹ, với một số người may mắn hơn, họ cũng đã bắt đầu rục rịch ý định mở công ty tại Mỹ. Họ đã từng chia sẻ với tôi, rằng sau bao nhiêu tháng ngày vất vả, giờ đây họ cảm thấy thật hạnh phúc, Đất nước Mỹ đã cho họ quá nhiều cơ hội.

Bản thân tôi là một người Việt ở Mỹ, những có hơi khác biệt với những trường hợp tôi vừa kể trên. Bao nhiêu tiền làm ra tôi đều đầu tư về Việt Nam, vừa xây dựng quê hương đất nước vừa thắng lợi lớn. Hiện tại có những bất động sản của tôi ở Việt Nam đã lên giá 30 lần vì tôi mua từ những năm 2000. Hàng tháng tôi vấn có thu nhập từ tiền thuê nhà, còn hơn cả thu nhập ở Mỹ. Và nhất định một ngày không xa tôi sẽ về Việt Nam để sinh sống.

Thật ra thì còn nhiều điều phải nói lên nữa về cuộc sống ở Mỹ của người Việt, nhưng đáng tiếc sự hiểu biết của tôi về xã hội Mỹ và đời sống của người Việt ở Mỹ hiện nay cũng chỉ gói ghém trong vài dòng tâm sự này. Qua đây, tôi cũng muốn nhắn nhủ đôi lời với những người Việt ở Mỹ như tôi. Hãy cố gắng chăm chỉ lao động, cần cù và tiết kiệm để sớm ngày tìm được hạnh phúc khi định cư Mỹ. Hoặc, cố gắng để trở về Việt Nam trong tâm thế của một người Việt ở Mỹ thành đạt.

Tâm sự cuộc sống vất vả khi cùng chồng định cư ở Mỹ

Nếu phải lựa chọn lại chị sẽ chọn ở Việt Nam, cố thuyết phục chồng về đây làm việc. Với trình độ của chị và bằng cấp nước ngoài của anh thì cuộc sống ở Việt Nam của gia đình chị sẽ ít vất vả hơn.

Chào Huyền, tác giả bài viết: Bạn trai muốn kiếm người mang thai hộ

Chị hay đọc mục Tâm sự và học hỏi được nhiều điều từ mục này. Đây là lần đầu tiên chị trả lời một bài viết vì thấy hoàn cảnh bạn rất giống chị 8 năm về trước. Chị 29 tuổi, theo chồng sang Mỹ được 8 năm, vợ chồng chị có một khoảng thời gian yêu xa và cuối cùng anh về nước cưới chị rồi đón sang Mỹ. Lúc đấy chị không có nhiều băn khoăn như em vì mới ra trường, chưa có công việc ổn định. Anh rất thương chị, không gia trưởng, cũng mong muốn có con. Chồng chị là con một, bố mẹ cũng mong có cháu lắm. Khi ra đi chị cũng xác định phải làm lại từ đầu nhưng mọi việc không đơn giản như vẫn nghĩ.

Năm đầu sang Mỹ chị lập tức nhận ra cuộc sống ở đây không dễ dàng. Chồng chị tuy có công việc khá tốt, có thể nói là mức trung bình của xã hội chứ không quá tệ (lương anh khoảng 6.000 USD mỗi tháng trước thuế và được ưu đãi bảo hiểm tốt, giá rẻ) nhưng một mình anh không thể lo nổi cho cả gia đình 4 người gồm bố mẹ anh và chị. Gia đình anh mới qua sau này nên bố mẹ không có lương hưu, trợ cấp xã hội và cả nhà phụ thuộc vào đồng lương của anh. Khoản tiền lương của chồng chị chỉ vừa đủ trả các khoản tiền ăn, tiền nhà, tiền xe, tiền điện, tiền phone, tiền nhu yếu phẩm cần thiết, đủ thứ các loại thuế, chẳng dư ra được gì. Thật may cũng không phải nợ nần ai.

Đến lúc này dự tính đi học lại của chị xem như không còn nữa. Chị đã phải kiếm việc làm từ nhà hàng, tiệm nail, đến cashier để có thêm thu nhập phụ giúp gia đình. Gánh nặng kiếm tiền để cải thiện cuộc sống làm anh chị chưa thể có con. Một phần là lý do khách quan như anh phải đi làm từ sớm và đến tối mịt mới về, lại mệt mỏi; phần chị cũng mệt với việc nhà, việc làm, chăm sóc bố mẹ, chuyện vợ chồng cũng không xảy ra thường xuyên. Chủ quan mà nói, cả anh và chị đều muốn dời việc có con lại đến khi cuộc sống gia đình ổn định hơn, có thể phải mất vài năm nữa.

Nếu phải lựa chọn lại chị sẽ chọn ở Việt Nam, cố thuyết phục chồng về đây làm việc. Với trình độ của chị và bằng cấp nước ngoài của anh thì cuộc sống ở Việt Nam của gia đình chị sẽ ít vất vả hơn. Nhà cửa xe cộ có thể 10 năm nữa mới có được nhưng không phải lo lắng hàng tháng tiền trả góp nhà, xe. Quan trọng là anh chị sẽ có nhiều thời gian bên nhau, có con sớm hơn đúng như mong mỏi của cả hai gia đình.

Cuộc sống ở Mỹ rất nhanh, áp lực, không phải ai cũng có thể theo được. Em cũng có thể sống chậm nếu rất giàu và không phải làm gì (ở Mỹ không có khái niệm làm kiểu chơi nhé), nhưng nếu giàu thế thì ở Việt Nam bỏ tiền ngân hàng sống sướng hơn nhiều. Hoặc em chấp nhận cuộc sống lay lắt qua ngày không thấy tương lai. Ở Mỹ em không chết đói được nhưng sống vật vờ thì cũng rất nhiều người Việt sống như vậy. Điều tốt duy nhất nếu em sang Mỹ là con cháu sẽ có một cuộc sống tốt hơn như câu “Hy sinh đời bố củng cố đời con”. Chị muốn góp ý với em một số việc sau.

Em đang có việc làm ổn định ở Việt Nam thì cái giá em phải trả để sang Mỹ là khá lớn. Nó cũng tương đương với việc em đã có một cái nghề ổn định rồi phải đi học lại cấp 3 vậy, chị nói cấp 3 là vì em phải mất thời gian học lại ngoại ngữ. Đó là kể trường hợp may mắn, chứ như chị thì còn chẳng thể đi học lại nữa rồi.

Việc bạn trai em gia trưởng là điều không tốt vì cuộc sống ở xứ người chỉ có hai vợ chồng đùm bọc lẫn nhau. Nếu em không nhận được sự cảm thông từ bạn trai thì cuộc sống sẽ rất cô lập. Nhiều lúc chồng đi công tác, chị có chuyện ở nhà mà không biết tìm ai tâm sự. Bố mẹ chồng thì mình cũng ngại, gọi về bố mẹ ruột và bạn bè ở Việt Nam thì giờ giấc trái ngược rất khó. Chị tủi thân vô cùng.

Vấn đề cuối cùng là có con. Điều này chị thấy có lẽ bạn trai em đã nhìn thấy trước những khó khăn về việc sinh con ngay bây giờ và muốn dời lại 10 năm nữa. Sinh con hộ tuy là một điều mới và nghe có vẻ không đúng với đạo lý bình thường nhưng là một việc được pháp luật cho phép nên em đừng quá quan trọng cách làm này. Quan trọng là em phải hiểu vì sao anh ấy muốn làm vậy. Nếu vì thương em mang nặng đẻ đau, sợ em mau già mau xấu thì đấy là vì tình yêu (tuy cách thương này có phần kỳ quái). Còn nếu anh không muốn có con với em vì không yêu em đủ nhiều thì đấy mới là vấn đề lớn.

Hy vọng những tâm sự của chị giúp em có sự lựa chọn chính xác.

Người Việt ở nước ngoài: ‘Muốn vay tiền, mượn xe nhau không dễ’

– Nước Mỹ giàu, nước Mỹ phát triển, nước Mỹ có những người rất tử tế nhưng nước Mỹ không toàn màu hồng như bạn tưởng.

Mỹ có những người rất tử tế. Tôi cũng biết nhiều bạn du học sinh sống cùng host (người bản địa) và được họ giúp đỡ rất tận tình.

Tôi cũng thấy nhiều hành động đáng ngưỡng mộ quanh mình như nhường đường, mở cửa hộ, chỉ dẫn tận tình khi được nhờ nhưng đó mới chỉ là một mặt của xã hội Mỹ mà thôi.

Đối với nhiều du học sinh Việt Nam đang học tập ở Mỹ, cuộc sống không hoàn toàn là màu hồng như bạn tưởng. Có không ít thứ khiến bạn stress, chán chường, thậm chí muốn bỏ về nước ngay lập tức.

Người Mỹ tử tế nhưng cái tử tế ấy là phép lịch sự của họ. Và sự tử tế ấy cũng chỉ giới hạn ở những hành động xã giao chứ ít khi biến thành sự tốt bụng, thiện tâm tức giúp đỡ người khác trong những việc lớn, hệ trọng.

Ở Việt Nam, bạn có thể mượn xe máy của bạn bè vi vu thoải mái hay những lúc “bí” hỏi vay tiền bạn bè là chuyện thường ngày ở huyện. Ở Mỹ xe ô tô rẻ và phổ biến như xe máy ở Việt Nam nhưng sẽ không có chuyện cho mượn, tiền bạc cũng vậy.

Một người bạn của tôi, do trục trặc tiền gửi từ Việt Nam sang đã phải ăn mì tôm “cầm hơi” cả tuần vì không có ai để mượn tiền, mặc dù sống chung phòng với 3 người khác nữa. Đương nhiên tôi không có ý bảo họ xấu tính vì chuyện này, chỉ muốn so sánh để thấy rằng Việt Nam mình vẫn có những thứ đáng giá hơn Mỹ.

Người Mỹ yêu – ghét rất rõ ràng. Đã không thích là họ không thèm chơi, cũng không thèm trò chuyện cùng. Trừ các trường hợp bất đắc dĩ như cùng làm bài tập nhóm, cùng tham gia một hoạt động gì đó bắt buộc phải nói chuyện với nhau.

Rất nhiều du học sinh sống 2-3 năm trời tại Mỹ vẫn chưa có nổi một người bạn thân người Mỹ. Ngay cả tôi cũng vậy, bạn học cùng lớp rất nhiều người Mỹ bản địa nhưng chỉ là “quen”, chỉ là “bạn cùng lớp” chứ không phải là bạn bè đúng nghĩa.

Bạn có cố bắt chuyện với họ thì họ vẫn sẽ trả lời, nhưng là trả lời kiểu xã giao chứ không phải là bạn bè đúng nghĩa có thể chơi vui vẻ cùng nhau, chia sẻ mọi chuyện với nhau.

Một mình sống ở đất khách quê người nhưng lại khó kiếm bạn thân để tâm sự, chia sẻ nên ngoài giờ lên lớp thì một du học sinh như tôi chỉ tiếp xúc với bốn bức tường và giam mình ở thư viện.

Nếu bạn đi làm thêm ở Mỹ, bạn sẽ hiểu cuộc sống ở đây khắc nghiệt như thế nào. Làm quần quật cũng chỉ đủ trả các hoá đơn, làm 8 tiếng là 8 tiếng không bớt một phút.

Đương nhiên muốn có tiền thì ai cũng phải lao động cả, nhưng ý tôi muốn nói ở đây là làm như cái máy nhưng lương cũng chỉ đủ sống chứ không giàu. Trong khi ở Việt Nam làm tà tà cũng đủ ăn đủ tiêu, cuộc sống đỡ áp lực hơn rất nhiều.

Ở Mỹ quản lý chất lượng rất chặt chẽ, không lo thực phẩm bẩn hay nhiễm hoá chất, không lo bị ung thư nhưng không phải cứ đồ Mỹ là tốt cho sức khoẻ.

Đặc biệt là đồ hộp giá rẻ và thức ăn nhanh thì không mấy tốt, nó không có hoá chất gây ung thư nhưng nó khiến bạn béo phì. Bệnh béo phì cũng nguy hiểm không kém các loại bệnh khác. Tỷ lệ béo phì của người Mỹ ở các bang hiện trung bình là 21-36% dân số.

Đọc đến đây chắc có bạn sẽ bĩu môi mà bảo “thấy nước Mỹ chán thế sao còn sang đấy làm gì?”. Với mục đích là sang để học thì Mỹ là môi trường giáo dục hàng đầu thế giới, không có gì đáng phàn nàn về hệ thống giáo dục của họ cả.

Tôi viết những điều này chỉ với mục đích là để các bạn hiểu hơn về nước Mỹ, và để các bạn ở Việt Nam hiểu rằng đất nước chúng ta cũng có rất nhiều ưu điểm, nhiều cái hay mà cường quốc số một thế giới không thể so sánh.

Du học sinh Việt kể ‘điều ngượng’ trên đất Mỹ

Ai cũng biết người Mỹ thẳng thắn và lịch thiệp nhưng ít người biết rằng con người ở quốc gia số 1 thế giới này còn rất hảo tâm.

Ngượng vì sự tử tế

Lê Mai Hương (Hương Mysheo), cựu sinh viên trường Đại học Ngoại thương Hà Nội, hiện đang học thạc sĩ tại Philadelphia, Mỹ cho biết những ngày đầu mới đặt chân đến đây, cô cảm thấy “ngượng ngùng” trước sự quan tâm của tất cả mọi người mà cô gặp.

“Ở Mỹ, từ cụ già đi ngoài đường tới bác thu ngân trong siêu thị, ai cũng thấy mình là “Hello, how are you?”. Ở Việt Nam thì cứ nghĩ là “How are you” dịch thành “Bạn có khỏe không?” và chỉ dùng khi mình gặp bạn bè người quen và mình hỏi thăm ân cần. Hồi đầu nghe chưa quen thì sẽ thấy mình được quan tâm ghê gớm, nghĩ bụng “Có quen đâu mà cứ hỏi han tử tế thế nhỉ?!”.

Thế nhưng, cứ ở Mỹ một thời gian bạn sẽ hiểu rằng nó cũng là từ để chào, người ta không kỳ vọng bạn phải đáp lại. Dù sao thì cũng thấy đỡ chạnh lòng khi một mình nơi xứ người”, Hương kể.

Không chỉ ngỡ ngàng với sự thân thiện của người Mỹ, sống và học tập ở đây Hương mới biết người Mỹ rất hảo tâm. Mỹ cũng là quốc gia làm tình nguyện nhiều thứ 2 thế giới chỉ sau Myanmar.

“Họ cho đi rất nhiều. Có rất nhiều tổ chức và hoạt động tình nguyện bạn có thể tham gia sau giờ học. Với Hương, đây là một cách tuyệt vời để kết bạn với người bản địa cũng như hiểu thêm về nước Mỹ, về thế giới. Ví dụ mình đã có lần đi phân loại dụng cụ y tế cho Project Cure, mới hiểu được hệ thống y tế của Mỹ và những công đoạn để vận chuyển hàng cứu trợ tới một nước xa lắc xa lơ tới tay người cần”, Hương nói.

Theo báo cáo Chỉ số Hảo tâm Thế giới CAF do Quỹ Hỗ trợ từ thiện (CAF) ở London, Anh, tại Mỹ, 75% dân số trên 15 tuổi giúp đỡ người lạ, 44% dân số trên 15 tuổi làm tình nguyện viên. Điểm hảo tâm của nước này là 61%.

Nữ thạc sĩ tương lai cũng chia sẻ rằng, thời gian đầu mới đến Mỹ cô nhầm tưởng rằng người Mỹ lạnh lùng và ích kỷ bởi lúc đầu cô bị mấy bạn cùng bàn “bơ”, không thèm hỏi thăm xem đến từ đâu, quê hương thế nào, có gì hay ho để kể cho họ. Nhưng sống được một thời gian thì cô hiểu đó chỉ là cách hành xử bình thường của người Mỹ.

“Khi đến Việt Nam thì trong mắt người Mỹ bạn là “người nước ngoài” và đã đặt chân tới nước ta thì họ là du khách, họ sẽ rất hứng thú khi nói chuyện với bạn, tìm hiểu về lối sống văn hóa của chúng ta. Tuy nhiên, khi bạn đã tới Mỹ rồi thì bạn chỉ là một trong số nhan nhản những gương mặt Châu Á xuất hiện hàng ngày trên đường phố, trong quán ăn trong cuộc đời họ. Thậm chí, có lẽ họ còn nghĩ bạn cũng là… người Mỹ nên “I don’t care!” (Tôi không quan tâm!)”, Hương lý giải.

Tức anh ách vì bị “bơ”

Mai Hương kể rằng, trong những tuần học đầu tuần khi thảo luận với nhóm bạn Mỹ, cô luôn mang tâm trạng hậm hực, “tức anh ách” vì cho rằng các bạn Mỹ “bơ” mình.

Hương kể: “Lúc ở nhà, làm gì cũng thong thả, mở đầu cuộc thảo luận thường là không khí e dè “nhìn nhau chẳng nói nên lời,” sau đó từng người sẽ được hỏi ý kiến trong không khí hòa bình tôn trọng lẫn nhau. Ai ngờ qua bên này, thầy giáo bảo bắt đầu là các bạn ấy thi nhau “bắn” và bắn không ngừng nghỉ.

Mình ngồi ở góc bàn nên cảm giác người ta còn quay lưng vào mặt mình và không thèm đếm xỉa tới cái con bé châu Á này. Mặc dù rất muốn “lên tiếng” nhưng trong hoàn cảnh như thế cũng khó để chêm lời vào. Cô gái trong lòng vô cùng bối rối, thậm chí là còn ngạc nhiên vì cảm giác không được coi trọng, trong khi những thầy cô bạn bè người Mỹ trước đây của mình thì rất tử tế.

Rất may, sau khi chia sẻ với bạn cùng phòng, chị ấy giải thích cho về tính cách của người Mỹ. Họ là những người rất chủ động và chủ nghĩa cá nhân cực cao. Sống trong một đất nước tự do mọi mặt, họ chẳng có gì ngần ngại khi phát biểu ý kiến cá nhân. Còn bạn, nếu bạn không lên tiếng, họ sẽ mặc định là bạn không có gì để nói, hay bạn không muốn nói, chứ họ sẽ không chờ đợi bạn mở miệng hay ân cần mời bạn cho vài lời vàng ngọc đâu.

Thay vì về nhà hậm hực thì mình được khuyên hôm sau hãy đến lớp sớm, chọn ghế ngồi vào giữa “tụi Mỹ” để chúng nó phải chú ý tới mình. Quả thực là khi mình đã cất tiếng được rồi thì họ rất lịch sự, tôn trọng và lắng nghe mình”.

Sự khác biệt trong văn hóa ứng xử không chỉ là trở ngại khiến du học sinh khó hòa nhập với môi trường mới mà còn khiến những người bạn Mỹ “điên đầu, tổn thọ”.

“Đó chính là lối nói vòng vo của đa số người Việt. Câu trả lời của bạn là A, nhưng khi đứng lên bạn cứ phải tung hỏa mù, tản mát một lúc rồi mới “bập” vào từ khóa là A được, và sau đó lại vòng vo thêm một đoạn nữa. Lỗi này to lắm! vì nó làm “tổn thọ” thầy giáo Mỹ. Khi bạn diễn giải mà không liên quan tới chủ đề chính, thầy sẽ phải cố hiểu xem ý bạn muốn nói là gì, đoán xem cái bạn đang cố ám chỉ là gì. Vì vậy, các bạn muốn đi du học thì hãy luyện ngay lối tư duy thẳng, mạch lạc. Có thể luyện luôn trong IELTS Speaking: Hỏi gì trả lời nấy, sau đó đưa lý lẽ và ví dụ. Cấu trúc này đơn giản mà dễ theo dõi cho cả người nói và người nghe”, Hương đưa ra lời khuyên.

Học hỏi liên tục để không bị “khớp”

Là người có kinh nghiệm làm việc trong môi trường nước ngoài và cũng đạt điểm IELTS cao, Hương rất tự tin khi sang Mỹ du học. Ấy thế mà, những ngày đầu tiên lên lớp, cô vẫn bị “khớp”. Không phải thầy nói nhanh hay dùng từ khó mà lý do rất đơn giản là khi giảng bài, thầy giáo thường lấy ví dụ với một số sản phẩm hay thương hiệu lớn của Mỹ mà cô chưa từng nghe đến.

“Lúc ở nhà, trong đám bạn cũng được coi là thành phần tri thức, vậy mà sang “thế giới thứ nhất” là chẳng liên quan gì luôn. Ở đây không ai biết tới Vinamilk hay Cà phê Trung Nguyên, chỉ toàn những cái tên lạ hoắc như Target, Costco, Wendy rồi Geico… Nhớ có một lần thầy giáo cho bài tập thảo luận về một sản phẩm có tên Sodastream, trong khi các bạn người Mỹ đang phát biểu ầm ầm thì mình vẫn phải cặm cụi tìm hiểu xem nó là cái gì, rồi hỏi lại người ta xem cái máy đó tính năng thế nào, thường ai dùng, dùng ra làm sao. Một hồi mới biết hóa ra nó là máy chuyển nước lọc thành nước có ga và thường chỉ trẻ con thích uống nước kiểu này thôi. Vò đầu bứt tai, công nhận cái này “quê” mình không có thật”, Hương chia sẻ.

Để “giải ngố” cho bản thân, Hương quyết tâm học hỏi bằng cách đi siêu thị và lượn lờ shopping. “Đi siêu thị mới biết họ ăn gì, uống gì, mặc gì và dùng đồ như thế nào. Thế rồi cách bán hàng, trưng bày và đóng gói bao bì cũng rất khác so với ở nhà. Có lần mình đang lưỡng lự không biết mua lọ dầu gội đầu nào thì có chị tới tươi cười nói, “Em cứ mua đi, kể cả dùng thử rồi mà không thích cứ mang trả lại.” Thế nên, mua hàng ở Mỹ thì yên tâm lắm”, Hương nói.

Hương bảo, lấy điểm A ở Mỹ không khó lắm, chỉ cần tích cực phát biểu trên lớp và về nhà chăm đọc sách, ôn bài là ổn. Biết cách sắp xếp thời gian hợp lý, Hương vẫn còn dư thời gian để đi mua sắm, lượn phố, tham gia các sự kiện và hoạt động tình nguyện.

“Năm vừa rồi, dù cuộc sống và học hành cũng bận rộn, nhưng mình vẫn sắp xếp được để “phủ sóng” trên các hội nhóm học IELTS, thực hiện video, các lớp học IELTS miễn phí, xây dựng trang web học IELTS riêng. Khi làm những việc này, mình cũng chỉ nghĩ là ngoài kia hẳn cũng có những cô gái như mình ngày xưa, cặm cụi học tiếng Anh và mơ tới ước mơ du học”, Hương chia sẻ.

Cú sốc của người Việt trên đất Mỹ

Tôi là du học sinh, 27 tuổi, bắt đầu đặt chân đến Mỹ và theo học cao học tại trường Murray State University (bang Kentucky) từ tháng 1 năm 2017.

Mỹ có phải thiên đường hay không tôi chưa có câu trả lời. Nhưng trải nghiệm những ngày qua của tôi ở cường quốc số một thế giới rất đúng với câu thành ngữ “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”.

Trước khi lên đường, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để đối mặt với các khó khăn. Một người bạn của tôi còn rào trước rằng: “Ở đây phải tự lực cánh sinh, không nhờ vả ai giúp đỡ được đâu, ai cũng bận rộn hết”.

Vậy mà tôi đã được giúp đỡ nhiều hơn tưởng tượng. Sự tử tế ở khắp mọi nơi.

Sau khi nhập cảnh vào Mỹ, tôi phải chuyển một chuyến bay nội địa khác mới đến điểm cuối cùng. Sân bay rộng thênh thang, có biển chỉ dẫn nhưng vì nhiều ngã rẽ nên tôi đi vòng vòng mà chưa tìm được cửa lên máy bay.

Dừng lại hỏi một người đang xếp hàng chờ vào cửa lên máy bay, họ chỉ rất tận tình. Thấy tôi gật đầu lia lịa nhưng vẻ mặt vẫn nhiều thắc mắc, họ liền nhường chỗ của mình cho người khác lên trước và dẫn tôi ra tận cửa chờ lên máy bay. Dù lúc đó, tôi đã một mực nói rằng tôi có thể tự tìm ra nó.

Ngày đầu đi nhập học cũng vậy, trường quá rộng nên xem bản đồ tôi vẫn bị lạc hướng. Tôi phải dừng lại hỏi một công nhân đang dọn cành cây gãy trong sân trường. Anh đang đứng trên thùng xe tải để xếp những thanh gỗ nhưng khi nghe tôi hỏi đường, anh sẵn sàng nhảy xuống đất, dẫn tôi ra gần toà nhà cần tìm mới an tâm quay lại.

Tiếp theo, tôi có trải nghiệm đầu tiên khi đi siêu thị tự chọn. Đó là một đại siêu thị lớn nhưng không có bóng dáng một bảo vệ nào ở cửa ra vào. Mọi người thoải mái đưa túi xách, balo đồ đạc của mình vào siêu thị. Lúc tính tiền khách cũng tự cân, tự nhập mã sản phẩm, tự tính, tự quẹt thẻ với máy.

Lần đầu tiên tiếp xúc với hệ thống tính tiền hiện đại như vậy, tôi loay hoay không biết làm thế nào liền hỏi một khách hàng khác. Họ vui vẻ chỉ cho tôi từng bước, cũng không tỏ ra cáu giận vì tôi loay hoay mất nhiều thời gian hơn người khác.

Điều tôi ấn tượng nhất ở đây là họ luôn chủ động nhường đường. Trong siêu thị thấy bạn đang đẩy xe, họ sẵn sàng dừng lại nhường đường cho bạn đi trước hoặc ở ngã rẽ giao nhau, họ luôn nhường cho người khác đi trước.

Đường phố ở đây rất ít đèn xanh, đèn đỏ, chủ yếu là vạch kẻ đường. Lần đầu tiên sang đường, nhìn thấy xe từ xa, tôi đứng đợi để xe đi qua trước. Nhưng đến gần vạch kẻ đường thì xe ô tô lại dừng nhường đường cho tôi đi trước. Nhiều lần khác nhìn thấy tôi gần đến vạch kẻ đường là xe đã dừng lại chứ không cố vượt trước. Tôi vừa sang đường vừa buồn cười với sự “ngố tàu” của mình.

Một trải nghiệm hay ho khác của tôi là mua đồ online. Ở đây mọi thứ bạn có thể mua online, họ đưa đến tận cửa nhà. Nhưng khác với Việt Nam, bạn phải canh cửa đợi người giao hàng đến để nhận hàng thì ở đây bạn thoải mái đi học, đi làm cả ngày, tối về món hàng đã ở cửa nhà.

Người giao hàng ở đây ít khi gọi điện cho khách, trừ những món hàng có giá trị thật lớn, còn hầu hết họ đều giao đến cửa nhà và để lại ở đó, dù bạn ở nhà họ cũng không gõ cửa. Họ sẽ gửi một email báo cho bạn là món hàng của bạn đã giao xong, nó đang đặt ở cửa nhà hoặc hòm thư nhà bạn.

Để hàng như thế có sợ trộm không ư? Hiếm khi xảy ra lắm vì luật ở đây rất nghiêm, bạn trộm một món đồ dù nhỏ đến mấy cũng sẽ gặp rắc rối to trong suốt quãng đời còn lại.

Cuộc Sống Mỹ – USA News TỔNG HỢP