Đưa con gái thi đại học, bố dặn tôi chiều đón. Chờ mãi bố không đến, ông đi ở tuổi 42

Khi ấy tôi mới 18 tuổi, cái tuổi đẹp nhất trong đời với nhiều người. Nhưng với tôi nó thật khó khăn để vượt qua vì không còn bố ở bên cạnh.

Mẹ sinh được 2 anh trai, mỗi tôi là con gái nên bố cưng chiều từ nhỏ. Nhớ hồi còn học cấp 1 các bạn đều đi bộ đến lớp nhưng bố thương con gái nên cứ cõng trên lưng đưa tôi đến trường.

Ở nhà có khi tôi bám bố còn hơn theo mẹ. Từ cái dây cột tóc, đôi dép, bộ quần áo bố cũng tự tay sắm cho con gái hết. Những lần tôi theo các anh nghịch dại, đốt cháy cả căn bếp bị mẹ đánh nhưng bố ôm chặt vào người che đòn.

“Nó là con gái, đừng đánh tội lắm”.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Tôi tốt nghiệp cấp ba xong đăng kí thi đại học. Hôm đó bố đang ốm nhưng vẫn nhất định không để con đi một mình mà phải đưa lên tận thành phố mới an tâm. Hai bố con ở nhờ nhà cô em gái họ của bố. Hôm sau ông lóc cóc đưa con gái đến tận điểm thi. Lúc tôi chuẩn bị vào trong bố cứ nắm tay dặn:

“Làm bài tốt nhé con, chiều bố đón”.

Hôm đó tôi thi môn Toán đúng sở trường nên làm bài ngon nghẻ lắm. Vậy nhưng đúng buổi trưa, chú tôi đón ở cổng trường. Và cũng là lúc tôi nhận được tin bố đã mất rồi, người vẫn đang nằm trong nhà lạnh của bệnh viện. Bố mất quá đột ngột, mẹ tôi nghe tin ngất lên ngất xuống, chỉ có anh trai với các chú thím lên trên này làm thủ tục để đưa bố về. Lúc đó tôi mới biết sau khi con gái vào phòng thi bố về nhà cô thì bị đột quỵ, trụy tim. Cô chú đưa bố vào viện nhưng không cứu được nữa, ông mãi mãi ra đi ở tuổi 42 rồi.

Bố mất đột ngột quá, tôi cũng không còn tâm trạng nào mà thi tiếp 2 môn còn lại, theo xe chở bố về quê luôn. Chuyến xe đó đưa bố con tôi về nhà nhưng lại là chuyến xe đẫm nước mắt, buồn nhất trong cuộc đời.

Sau khi bố mất, tôi chơi vơi không tìm được điểm tựa, mẹ thì ngày một yếu đi. Tôi cũng không theo con đường học hành nữa mà ra làm ăn với các anh. Giờ tôi cũng có gia đình, có cuộc sống riêng của mình khá ổn rồi, nhưng nỗi nhớ bố không bao giờ nguôi ngoai.

Mỗi lần vấp ngã tôi lại nghĩ đến ông ấy, lại thấy có lỗi khi không cố gắng sống tốt hơn để bố ở nơi nào đó được mỉm cười. Nếu còn bố, cuộc đời của tôi có thể sẽ tươi sáng hơn bây giờ, vì ông luôn là điểm tựa vững vàng, luôn vạch ra những phương hướng tươi sáng để con gái chỉ việc bước chân vào.

Thế mới biết bố là người quan trọng với mỗi chúng ta như nào. Đối với tôi, khi còn bố là còn tất cả, mất bố rồi tôi giống như con chim bị lạc hướng, bay vào chỗ nào cũng bất an.

Cũng may là giờ tôi vẫn còn mẹ, còn một nơi để về mỗi khi mệt mỏi, vấp ngã. Hôm nay giỗ bố, hai mẹ con ngồi cả buổi, ôn lại những chuyện trước kia khi bố vẫn còn mà nhớ ông đến quay quắt. Những ai may mắn đang còn bố mẹ thì hãy yêu thương họ thật nhiều, bởi khi cha mẹ khuất bóng rồi có muốn bù đắp cũng không được nữa.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet