Mỹ: Khi sinh viên không được đánh giá bằng điểm số

Ở hầu hết các trường cao đẳng, đại học Hoa Kỳ, giảng viên cho sinh viên điểm để đánh giá hiệu suất của các bạn trong môn học đó. Các điểm chữ cái được cho từ A đến F, với A là điểm cao nhất và F là điểm trượt.

Nhưng ở Mỹ lại có một số trường đại học, cao đẳng không sử dụng điểm chữ cái như vậy. Thay vào đó, giảng viên viết báo cáo về những gì các bạn sinh viên đã làm tốt và những gì các bạn làm không tốt. Các báo cáo như vậy cũng sẽ bao gồm những đề xuất để sinh viên có thể học và làm được tốt hơn nữa.

Sinh viên và giảng viên ở các trường này nói rằng những nhận xét bằng văn bản như vậy cung cấp nhiều thông tin về cách sinh viên đang làm thế nào, hơn là những điểm chữ cái kia. Nhưng một số sinh viên cũng phải thừa nhận cha mẹ họ hay phàn nàn rằng họ không thể khoe khoang với gia đình và bạn bè rằng con của họ là một sinh viên đạt toàn điểm A.

Sinh viên khen ngợi các phản hồi

Jessica Wewers (21 tuổi) là một sinh viên chuyên ngành giáo dục mầm non của Trường Đại học Alverno ở Milwaukee, Wisconsin. Alverno là một trường đại học Công giáo nhỏ chuyên phục vụ các bạn sinh viên nữ. Wewers kể: Khi cô trở về nhà của mình ở Illinois vào kì nghỉ, một số người bạn của cô nói với cô rằng việc cô không nhận được điểm chữ cái như thế khá là kỳ lạ đấy.

Nhưng Wewers thích những thông tin chi tiết mà giảng viên của cô cung cấp hơn. Nó đã giúp cô chuẩn bị được kế hoạch giảng dạy đơn giản đủ để cho trẻ nhỏ hiểu được, thay vì bài giảng phức tạp trước đó. Wewers nói: “Trước ấy tôi đã đòi hỏi hơi nhiều quá ở trẻ nhỏ trong độ tuổi đó”.

Một người bạn học của cô tên là Angelina Nuno chuyển đến Alverno từ một trường đại học lớn của bang – nơi cô ấy đã phải vật lộn với các bài viết của mình. Nhưng những gợi ý chi tiết từ các giảng viên của Alverno đã giúp cô viết rõ ràng hơn. Chẳng mấy chốc, Nuno mong muốn có thể bắt đầu dạy kèm cho các bạn sinh viên để giúp họ viết được tốt hơn.

Sinh viên sẵn sàng học các môn học khó

Ben Stumpf là một sinh viên năm ba tại Đại học Hampshire ở Massachusetts. Stumpf kể: Hồi còn học trung học anh vẫn nhận được điểm A cho đến F theo như truyền thống bấy lâu nay. Nhưng trong nhiều trường hợp, anh không thể giải thích được tại sao anh lại nhận được những điểm số như vậy.

Stumpf cho biết sinh viên ở Hampshire cũng như sinh viên ở các trường cao đẳng, đại học khác không có điểm chữ cái sẵn sàng học các môn khó hơn. Ví dụ, Stumpf nói rằng anh đã phải đấu tranh rất vất vả với môn khoa học trong trường trung học. Nhưng khi lên đại học, anh đã sẵn sàng theo học lớp khoa học bởi vì anh không gặp phải nguy cơ bị điểm xấu có thể gây ảnh hưởng xấu đến điểm trung bình của mình nữa.

Các trường khác nhận xét bằng văn bản thay vì điểm chữ cái bao gồm Đại học Antioch với các cơ sở ở Los Angles, California và bốn địa điểm khác; Đại học New của Florida; Đại học Prescott ở Arizona; Đại học Goddard ở Vermont và Washington; Và Đại học Fairhaven về Các Nghiên cứu liên ngành và Đại học Bang Evergreen, cả hai đều ở bang Washington.

Đại học Indiana đã làm một báo cáo về lịch sử của việc cho điểm ở Mỹ. Báo cáo này cho biết Đại học Yale ở Connecticut là trường đại học đầu tiên đưa ra điểm để “phân biệt” hiệu suất của các sinh viên. Nói cách khác, trường đó muốn cho thấy sinh viên so sánh với nhau như thế nào. Yale đã bắt đầu thực hiện vào cuối những năm 1700 với điểm “optimi” cao nhất và điểm “inferiores” (kém) cho sinh viên không làm tốt lắm.

Sinh viên quốc tế

Ông Mark Hower quyền hiệu trưởng tại Đại học Antioch ở Los Angeles cho rằng sinh viên quốc tế thường phải điều chỉnh để phù hợp với cuộc sống đại học ở Mỹ. Đánh giá bằng văn bản như thế có thể giúp các bạn sinh viên quốc tế hiểu những gì được mong đợi ở họ hơn là một điểm chữ cái “nói với họ rất ít” – ông Hower nói.

Tuy nhiên, một số người lo lắng điều gì sẽ xảy ra với các bạn sinh viên của trường Đại học Antioch khi họ đi xin học sau đại học và đi xin việc. Liệu họ có thể cạnh tranh được với những sinh viên có điểm chữ cái truyền thống hay không? Ông Hower trả lời rằng có. Cũng theo lời ông Hower, hầu hết các nhân viên tuyển dụng và người sử dụng lao động hoan nghênh những thông tin chi tiết mà Antioch cung cấp cho sinh viên của mình.

Bà Rachel Rubinstein-chủ nhiệm hỗ trợ học tập tại Đại học Hampshire cho biết, những người điều hành các công ty không sử dụng điểm chữ cái để đánh giá nhân viên của họ. Họ đánh giá nhân viên dựa vào việc nhân viên đó có thể làm tốt công việc của họ hay không. Bà Rubinstein cũng cho biết thêm rằng các trường cao đẳng, đại học nên làm như vậy: “Điểm chữ cái không cho bạn biết đủ về việc sinh viên đang làm như thế nào”.

Sinh viên có cần được thưởng những điểm tốt để làm việc chăm chỉ không?

Ông William Coplin là giám đốc Chương trình Công Vụ của Trường Maxwell tại Đại học Syracuse ở New York. Ông nói hầu hết các trường cao đẳng, đại học không cung cấp cho sinh viên đủ thông tin về việc tại sao lại cho điểm đó. Nhưng ông cũng đặt ra câu hỏi liệu các bạn sinh viên có còn làm việc chăm chỉ không khi mà họ không phải lo lắng về việc làm thế nào để đạt điểm cao. Ông Coplin cho biết: “Trẻ em vẫn được thúc đẩy học tập bằng điểm số. Có rất ít trẻ em tự có động lực”.

Cô Vanessa Rios (32 tuổi) đã có bằng đại học tại Đại học Antioch ở Los Angeles. Bây giờ cô đang trong quá trình học để đạt được bằng thạc sĩ tại Antioch. Rios cho biết chỉ vì sinh viên không nhận được điểm chữ cái không có nghĩa là sinh viên có thể thả phóng mà không cần làm việc chăm chỉ. Cô nói rằng các bản đánh giá chi tiết của giảng viên có nghĩa là họ cần phải hiểu những gì đang được giảng dạy. Cô Rios bổ sung thêm: “Những gì nó – không có điểm chữ cái – làm được là làm giảm mức độ lo âu”.