Thầy giáo Tây nửa đêm phát cơm cho người vô gia cư Hà Nội

Khi thành phố tắt đèn, người vô gia cư bắt đầu tràn về nhà ga, vỉa hè. Đó là lúc Christopher (28 tuổi) mang bữa cơm nóng cho họ.

Ga Hà Nội 10 giờ tối đã vãn người. Chiếc xe máy cũ của Christopher Axe (người Anh) đỗ phịch góc trái sân ga. Theo sau anh là khoảng 20 người, tây có, ta có, tay xách nách mang. Anh mở thùng trên yên xe, trong đó là những hộp cơm được xếp gọn.

Trong những góc tối của nhà ga, người già, trẻ nhỏ cơ nhỡ biết bữa tối của mình đã đến, họ nhỏm dậy, lại nhận từ đồ ăn, nước uống, đến quần áo, giầy dép, thậm chí là bàn chải đánh răng hay giấy vệ sinh… Họ không chen lấn bởi đã quen với khung giờ này, thứ 5 hàng tuần sẽ có anh Tây mang đến cơm ăn, ai cũng có phần.

“Tôi ở đây gần một tháng rồi, nếu không có cơm thiện nguyện thì chắc đã nhiều bữa phải chịu đói”, bà Bùi Thị Hằng (50 tuổi, quê Hòa Bình, lên Hà Nội kiếm kế sinh nhai, lang thang ở ga) chia sẻ.

Mỗi đêm như vậy, nhóm Help Hanoi’s homeless (HHH) của Christopher tới 3 địa điểm, phát khoảng 100 suất quà. Để đảm bảo vệ sinh, Christopher thường tự nấu, những hộp cơm đầy đủ rau củ, thịt cá. Biết việc anh làm, có những quán ăn đã đồng hành cùng, giúp anh giảm bớt việc.


Christopher luôn yêu cầu nhóm mình hoạt động đúng nề nếp và di chuyển an toàn. Ảnh: Trọng Nghĩa.

Nhìn chàng trai có gương mặt sáng này, không ai nghĩ rằng Christopher từng là người vô gia cư. Tốt nghiệp đại học danh tiếng tại quê nhà Manchester (Anh) và theo nghiệp văn chương. Năm 2014, lương không ổn định, anh sử dụng hết khoản tiết kiệm và bị cắt khẩu tại nơi mình sinh sống.

“Tôi từng ngủ vạ vật trong các bãi đậu xe nhiều năm và ăn soup miễn phí từ máy tự động – thứ chất nhờn màu xanh không có giá trị dinh dưỡng. Khi đến Việt Nam khoảng hơn một năm trước và bắt gặp người vô gia cư ở Hà Nội, tôi biết chính xác mình phải làm gì để giúp đỡ họ”, anh chia sẻ,

Christopher còn nhớ khi anh sống lang thang, người ta thực sự không còn xem anh là “con người” nữa. Họ nghĩ anh và những người giống anh là kẻ nghiện ngập, hay một mối nguy hiểm, lười biếng hoặc ngu ngốc. “Nhưng cái tôi thấy là những người phụ nữ trốn chạy bạo lực gia đình, đám trẻ mồ côi không nơi nương tựa hay ông già quá ốm yếu để làm việc”, anh bày tỏ.


Thầy giáo tiếng Anh – nhà văn viễn tưởng Christopher từng rơi vào tình huống vô gia cư nên đã giúp người đồng cảnh ngộ với mình khi anh tới Hà Nội một năm qua. Ảnh: HelpHanoihomless.

Chàng trai Anh còn có một bản đồ hiển thị khoảng 35 địa điểm trong nội thành Hà Nội, nơi có những người vô gia cư, để các nhà hảo tâm có thể dễ dàng tìm thấy họ.

Để có thêm chi phí, Christopher đã liên kết với nhiều tổ chức, nhờ đó thiết lập thêm được mạng lưới “hộp cứu trợ” gồm mỳ tôm, xúc xích, đặt trên các góc phố.


Những hộp nhựa chứa đồ ăn cho người cơ nhỡ mà Christopher cùng các tình nguyện viên đang thử nghiệm ở một số điểm trên phố Hà Nội. Ảnh: HelpHanoihomless.

Một giờ sáng, sau khi đi phát cơm về, Christopher lại viết tiếp cuốn tiểu thuyết của mình, rồi đến giáo án cho buổi dạy tiếng Anh (tại một trung tâm ở phố Ngô Quyền ở Hà Nội) sáng hôm sau. Không còn nằm ngủ cạnh thùng rác, căn nhà của anh giờ đầy đủ tiện nghi với một mùi hương dễ chịu.

“I was a homeless” (Tôi từng là người vô gia cư), anh Christopher Axe luôn giới thiệu với học sinh trong lớp Anh ngữ của mình như vậy. Những ngày tháng đó nhắc nhở anh quý cuộc sống và giúp đỡ người khác.

Trọng Nghĩa